Vợ ơi.. anh xin lỗi.. anh là một thằng “không ra đàn ông”

Vợ ơi.. anh xin lỗi.. anh là một thằng “không ra đàn ông”

Chào bác sĩ!

Viết thư này cho bác sĩ quả thực tâm trạng tôi đang rất rối bời! Tôi là một người đàn ông có thể nói là có chút vị trí trong xã hội, cuộc sống sau bao nhiêu năm phấn đấu đã đạt được những thành quả đáng tự hào (với bản thân và gia đình tôi). Ai nhìn vào có lẽ cũng mơ ước, nhưng thực chất “ở trong chăn mới biết chăn có rận”, tôi là một thằng “không ra đàn ông”.

dan-ong-bat-luc

Ảnh minh họa

Sở dĩ tôi nói vậy bởi đã từ hơn 1 năm nay tôi gần như mất khả năng tình dục, vợ chồng tôi sống chung một nhà, ngủ chung một giường nhưng chẳng khác gì ly thân.

Xin kể một chút về quá khứ. Trước kia tôi có yêu một người con gái nhưng duyên không thành. Tôi lấy vợ và cô ấy cũng lấy chồng nơi phương xa. Cách đây vài năm, cô ấy về nước, đã ly hôn chồng nên chúng tôi “tình cũ không rủ cũng tới”. Được hơn 1 năm thì vợ tôi biết chuyện và muốn ly hôn. Tôi dù có tình cảm với người cũ nhưng vẫn rất thương vợ con và hứa sẽ chấm dứt hoàn toàn chuyện lăng nhăng ở bên ngoài. Thú thực, đàn ông ở địa vị như tôi có mấy ai không “ngoài luồng”, tôi một phần muốn gia đình êm ấm, một phần vì tôi chịu ơn gia đình nhà vợ đã giúp tôi quá nhiều trên con đường tiến thân, và một phần bởi tôi cũng yêu vợ mình thực sự, cô ấy đã hy sinh quá nhiều cho tôi, tha thứ lỗi lầm cho tôi.

Nếu mọi chuyện dừng lại ở đó thì đã chẳng có gì để nói. Khi đã biết vợ nguôi ngoai chuyện tôi ngoại tình, tôi chủ động gần vợ, nhưng cô ấy hờ hững, thấy vậy tôi tôn trọng và đợi một thời gian chứ không ép buộc. Vài tuần, rồi vài tháng trôi qua, tôi “bức xúc” chẳng biết làm cách nào, “ăn bánh trả tiền” thì không được và tôi nghĩ mình cũng đã tệ lắm rồi. Tôi đành tự xử, một thằng đàn ông hơn 35 tuổi đầu phải thủ dâm dù có vợ đẹp và hàng chục cô gái sẵn sàng ngả vào lòng bất cứ lúc nào. Tôi nghĩ có chăng vợ tôi đang tìm cách trả thù tôi bằng cái cách cấm vận khủng khiếp này.

Bẵng đi một thời gian, tôi tìm cách hâm nóng tình cảm với vợ bằng một chuyến đi du lịch mấy nước châu Âu vào mùa đông. Cái lạnh nơi xứ sở sương mù đã giúp chúng tôi xích lại gần nhau hơn. Sau bữa tối lãng mạn tại một nhà hàng bên bờ sông Thames, chúng tôi về khách sạn, trong tôi như hừng hực lửa muốn nuốt trọn tấm thân vợ mình cho thỏa nỗi thèm khát bấy lâu. Những tưởng mọi thứ sẽ diễn ra đầy xúc cảm và gây cấn như phim bom tấn, nhưng lần ấy tôi xuất tinh rất nhanh, của tôi mới chỉ chạm vào cô ấy thì tinh binh đã ào ạt ra mất rồi. Tôi bối rối thì thầm vào tai vợ “ai bảo em cấm vận anh lâu quá, đợi hiệp 2 anh bù nhé”. Nói vậy nhưng lần 2 cũng chẳng đâu vào đâu, lần đầu tiên trong đời tôi cảm thấy “bất lực” đến như vậy, trên bảo dưới chẳng nghe!

Những lần quan hệ sau giữa chúng tôi chẳng hề khá khẩm hơn, dường như “cậu nhỏ” hoàn toàn không nghe lời tôi, lúc xuất tinh rất nhanh, lúc lại ỉu xìu giữa trận. Tôi chẳng rõ có phải do nhiều lần dùng thuốc kích thích để tăng hưng phấn ở mối tình ngoài luồng trước kia hay do giai đoạn thủ dâm tự sướng đã khiến tôi ra nông nỗi này.

Còn vợ tôi, cô ấy đã tha thứ cho tôi hoàn toàn nhưng sau chuyện này thành ra vẫn nghi ngờ  và giữa chúng tôi càng thêm khoảng cách vô hình. Chúng tôi ít gần gũi dần và đã mấy tháng nay tôi lại trở về tình trạng đơn thân gối chiếc, không sex! Vợ không thông cảm, tôi không hề dám trách cô ấy, mà tôi trách bản thân mình. Có phải ông trời đang thực sự hành hạ tôi, bắt tôi trả giá cho sai lầm mắc phải?

Tôi phải làm sao thưa bác sĩ, bệnh của tôi liệu có chữa được không và chữa bằng cách nào?

2 Bình luận

2 thoughts on “Vợ ơi.. anh xin lỗi.. anh là một thằng “không ra đàn ông”

  1. Có tiền, có vợ đẹp mà không được sướng, khổ hơn thằng công nhân như tôi, hahahahaaa. Đùa thôi chứ bác đi khám rồi chữa hẳn hoi đi xem thế nào, kiểu gì chẳng có cách. vốn trước kia khỏe thì cũng dễ thôi, kiểu yếu bản năng mới khó chứ yếu tạm thời chắc cũng dễ.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Gửi tin nhắn cho chúng tôi