Khi người đàn ông bất lực..

Khi người đàn ông bất lực..

Có nỗi khổ nào hơn sự bất lực, có nỗi đau nào hơn khi người bạn tình ruồng bỏ vì mình yếu, không đủ khả năng đáp ứng ngay cả nhu cầu tự nhiên nhất của con người?

dan-ong-bat-luc

Vậy mà tôi đã trải qua rồi đó! Một thằng đàn ông trưởng thành, cao to vạm vỡ, đẹp trai, công tử đúng nghĩa, hầu bao rủng rỉnh và luôn có hàng tá em xin chết. Tôi trải qua những năm tháng tuổi xuân với những cuộc chơi thâu đêm suốt sáng ở bar, vũ trường cùng gái đẹp, cùng những tiếng nhạc to đinh tai nhức óc và đôi khi còn kèm theo cả vài viên thuốc lắc. Tôi chiều các em hết mực, theo cả nghĩa đén lẫn nghĩa bóng, cùng 1 lúc tôi có thể cặp vài cô nàng, trong 1 buổi tối có thể “lên giường” hết từ em này qua em khác mà không chút mệt mỏi.

Nghĩ lại, tôi thấy hẳn đó là thời đỉnh cao của mình, nhưng cũng là quá khứ mà tôi muốn chôn vùi nhất trong đời. Ăn chơi vô độ, hao tổn sinh lực vô độ khiến cơ thể tôi mau rệu rã, phong độ giảm sút và chẳng biết tự bao giờ tôi không còn nổi là thằng đàn ông đúng nghĩa. Tôi cặp với một em khá sành sỏi, dĩ nhiên không bởi tình yêu mà với chúng tôi chỉ là sự đam mê thể xác, “chơi” nhau chứ không hơn không kém. Chúng tôi lao vào nhau chỉ sau buổi hẹn hò đầu tiên, tôi những tưởng vẫn như mọi khi sẽ thể hiện hết mình đủ mọi cách làm tình “chất” và “lượng”. Nhưng không, “của tôi” không như ý tôi, đúng câu “trên bảo dưới không nghe”, lúc lên lúc xuống mất kiểm soát, chẳng ra sao cả. Khỏi nói, tôi được phen xấu hổ không diễn tả nổi bằng lởi khi lần đầu tiên bất lực và bị bạn tình nhìn với ánh mắt khinh thường cùng nụ cười đầy hàm ý.

Mọi việc không dừng lại ở đó, những lần ân ái tiếp theo của tôi (dĩ nhiên là với những em xinh tươi khác) cũng không khá khẩm hơn, hoặc nếu có thì đều là sự yểm trợ của viagra. Tiếng dữ đồn xa, lũ bè (tôi gọi là bè chứ không phải bạn) bêu rếu và đặt cho tôi biệt danh Hải “rù”, còn đâu nữa thể diện đàn ông!?

Đúng thời điểm này gia đình tôi có biến lớn, việc làm ăn của bố mẹ tôi đổ bể, nợ nần chồng chất và phải bán nhà cửa, đất đai, cửa hàng…để trả nợ. Tôi đang từ một cậu ấm ăn chơi không phải nghĩ bỗng trở thành trai nhà nghèo đúng nghĩa. Lũ bè nhanh chóng biết chuyện chúng coi như chưa từng chơi với tôi, những ả người tình vừa miệt thị mỉa mai vừa “đá” tôi như đá lon bia đã uống hết. Tôi, rõ ràng không còn chút giá trị với họ.

May may, lúc này mới chính là lúc tôi thực sự tỉnh ngộ. Tôi là niềm hy vọng duy nhất của gia đình,  là trụ cột của bố mẹ. Từ khi “trắng tay”, họ sống như người mất hồn và luôn giữ trong lòng sự nuối tiếc cũng như hận thù kẻ đã lừa họ. Tôi lao vào làm việc như điên để có đủ tiền trang trải cuộc sống cho cả gia đình và tạm quên đi quá khứ “lẫy lừng”, quên cả chuyện “yếu” trong khả năng chăn gối của mình.

Bẵng đi mấy năm, mọi thứ dần ổn định, bố mẹ tôi bình tâm trở lại, tôi mở được 2 tiệm đồ ăn nhanh và việc làm ăn tương đối thuận lợi. Lúc này tôi đã 32 tuổi và cần tính đến chuyện lập gia đình, tôi cũng đã có bạn gái, cô ấy không xinh, không sành điệu như những cô nàng ngày xưa đã từng “qua tay” tôi nhưng bù lại, sự thùy mị nết na và chăm chỉ khiến tôi yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên. Nhưng điều tôi băn khoăn nhất là liệu rằng mình có đủ khả năng, có tôi có bị như trước kia nữa không, liệu có người nào chấp nhận lấy một người chồng “yếu”, không đáp ứng nổi nhu cầu tự nhiên nhất hay không?

Trước khi kết hôn, tôi quyết định nói cho bạn gái biết tất cả sự thật, kể cả chuyện tế nhị kia. Cũng may, cô ấy thông cảm và nói nếu có vấn đề gì đi chăng nữa thì vẫn luôn ở bên, cùng tôi cố gắng khắc phục.

Sau lần tâm sự đó chúng tôi “quan hệ” với nhau, đó cũng là lần đầu tiên sau bao nhiêu năm tôi “cai” mùi đàn bà. Vẫn tệ như trước kia, tôi có bệnh thực sự, tôi bị rối loạn cương dương.

(còn tiếp)

0 Bình luận

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Gửi tin nhắn cho chúng tôi